Thursday, April 29, 2010

Một ngày cuối tháng tư

Anh Hòa và các bạn thân!
Đã lâu mình chưa thăm hỏi nhau Anh Hòa nhỉ. Cuộc đời cứ bình thản đi. Đi mà không ngoái nhìn lại. Thấm thoát một năm qua đi, cũng thời điểm này năm ngoái , mình gặp việc riêng tư. Không hẹn mà gặp lại tình cảm đồng môn, tình huynh đệ chi binh mà mỗi năm vào Mùa Phục sinh này chắc hẳn rằng càng nhớ đến các bạn hơn. Nói cám ơn các bạn nhiều khi các bạn lại cho là khách sáo, nhưng tình cảm anh em làm sao mà quên được. Dù rằng đó chỉ là những món quà nhỏ, nhưng đối với mình và bọn mình còn ở đây. Tất cả đều thấy rất trân trọng và nồng ấm tình huynh đệ trong xã hội có lẽ là vô cảm đối với những "tàn binh" như bọn mình. Xin nói muôn ngàn lần cám ơn và Anh Hòa nhớ gởi lời cám ơn các bạn và gia đình cho mình nhé.
Đó là chuyện riêng còn chuyện chung Anh em mình cũng nhắc nhở nhau về Anh em HN. Mình đang viết một câu chuyện về những suy tư của 37 năm.


CÂU CHUYỆN TẤM THIỆP HỒNG

Tấm thiệp hồng mời đám cưới cái nào cũng giống như cái nào phải không Bạn? Cũng tên tuổi của Bố Mẹ đôi bên, cũng trang trọng tên đôi bạn sắp thành hôn. Tấm thiệp hồng nào chả ẩn chứa niềm vui và vinh dự. Vui mừng cho bạn bè, vui mừng cho đôi lứa, vui mừng cho tương lai rực rỡ. Vinh dự vì có dâu thảo rể hiền, vinh dự vì thành quả của chính mình mang lại cho gia đình, vinh dự vì tương lai tốt đẹp của đôi lứa …. Tấm thiệp hồng là quá khứ của ngày mai

Ngày mai nhìn lại hành trình tấm thiệp hồng là 37 năm;
Hôm nay hành trình tấm thiệp hồng là niềm vui đôi trẻ và gia đình bằng hữu.
Ngày mai hành trình tấm thiệp hồng là kỷ niệm của tình đồng đội không quên năm tháng.




Ngày mai hành trình thiệp hồng mang kỷ niệm nỗi buồn truân chuyên như đời trai trẻ


Hôm nay hành trình thiệp hồng mang nặng ân tình của năm tháng đã qua.

Thiệp mời dự lễ cưới con của một người bạn đã 37 năm sao mà gợi nhớ, gợi thương, gợi buồn. Bạn đồng học, bạn đồng nghiệp, bạn đời, bạn kết nghĩa, bạn đồng khóa hay bạn đồng môn. Thực là khó khi diễn tả cảm xúc vui buồn trong lúc này.

T...người bạn đồng môn từ Rạch giá 37 năm tưởng chừng đã lảng quên qua năm tháng. Như một sợi dây vô tình đồng cảm mà nối lại tình thâm. Chuyện vui của gia đình mà là chuyện vui của bè bạn. Những Hiêp, Dũng - Rạch Giá, Đồng , Ơn, Hiệu - Cà Mau , Tuấn râu, Thuận, Đối -Sài Gòn, Bổ, Tân, Nhiều- Phong Dinh. Gặp nhau đây mà ngỡ như ngày hôm qua , những chàng trai trẻ lên đường từ khắp mọi miền đất nước hội tụ miệt mài sử kinh, mài gươm thiêng cứu nước. Tung cánh giang hồ trên khắp chốn, Đời trai phiêu lãng tưởng rằng quên. Mà nay đã thành những "tàn quân". Buồn nào rải khắp muôn phương.
T... và T..... người thương binh đồng môn sau cuộc chiến, ở Lâm Đồng điện thoại với bạn bè khắp chốn. Buồn và không biết bao giờ quên. Cứ mỗi năm đến dịp này tao lại nhức đầu và những vết thương cũ như tái phát. Nào báo chí, nào truyền hình, và nào .... nhức nhối mãi vết thương đau. Tâm sự với anh em, tâm sự với bè bạn cho vơi bớt nõi sầu và cơn bệnh bớt hành hạ,. Đâu phải mình bạn đâu phải không T....., chúng ta những chàng trai thời chiến chinh hằng ngày gặm nhấm niềm đau khôn tả, nuốt vào lòng lệ rơi. Thôi mình cứ tìm nhưng cái gì mình có chứ không tìm những gì mình muốn. Chân lý và chân lý.


Hành trình 37 năm là hành trình những người bạn tìm nhau khắp chốn, Khuynh nằm xuống vùng miền sông nước bên chiếc cầu soi bóng, không người chăm sóc đã 37 năm, B… người bạn đã chôn vùi đời trai trẻ bao nhiêu năm dưới hầm sâu, và T… và N… má đã nhăn lưng cũng đã hơi…hơi còng vì cuộc sống và những chàng trai trẻ khác vùi chôn lý tưởng đời mình trong năm tháng bị lãng quên.

Được gì và mất gì các bạn nhỉ?
Được kết lại tình bạn năm xưa bên mái trường sôi mài sử kinh
Được tình huynh đệ chi binh hâm nóng tình đệ huynh,
Được nối lại tình người với tình người.
Được chẳng bao nhiêu và mất rất nhiều?

Một ngày cuối tháng tư.

Alpha Hoàng Cúc
P/s còn nhiều suy nghĩ nhưng hãy hiểu rằng .....Bạn ơi
HA TIEN DAT

Wednesday, April 14, 2010

SVSQ Dương Văn Lệ và SVSQ Lê Thanh Tài / Bải Tiên THSQ/QLVNCH


Tình cờ tôi biết được website của khoá mình rất mừng và xúc động khi đọc và nhìn lại những gì của một thời oai hùng đã qua.

Tôi xin tự giới thiệu, SVSQ Lê Thanh Tài, khoá 10B/72, giai đoạn 1 ở TTHL/ Quang Trung thuộc Liên đoàn A tiểu đoàn Lê Lọi, ở trường HSQ Đồng Đế thuộc tiểu đoàn 12 đại đội 768, ra trường về tiểu khu Long An.

Sau ngày 30/4/75 bị cãi tạo hơn 3 năm ở Katum, Long giao, Long khánh,Hóc môn...

Tiện đây tôi xin được bổ túc phần cán bộ cơ hữu của khoá là: cán bộ đại đội trưởng ĐĐ768 là trung úy Nguyễn văn Hảo (tôi nhớ rất rỏ vì tôi ở ĐĐ đó).

Tôi gởi anh Hoà 2 tấm ảnh để làm tài liệu.

1. SVSQ Dương văn Lệ và Lê thanh Tài ở Bãi Tiên.

2. Cổng trường Hạ Sĩ Quan QLVNCH có bức tượng đồng đen người chiến sĩ VNCH phía trước.

Kính Chào,

PS: Tôi hiện định cư ở tiểu bang Maryland.

Lê Thanh Tài SVSQ 10B72


Tuesday, February 2, 2010

Tất Niên 10B72 / 3.2.2010





Trước hết đại diện cho anh em 10 B 72 cám ơn các bạn hội Đồng Đế và riêng các bạn Vĩnh Long, Nguyễn Thanh Tùng, Nguyễn Phú Hào, Phạm Hòa, và bạn Vũ Đình Hải (về ăn Tết) đã cùng chia sẻ chung vui với Anh em phe ta ngày 20/10/2010 tại Sài Gòn và Phong Dinh (Cần Thơ).
Không nói với nhau được bằng lời hoa mỹ và chỉ là những tình cảm bạn bè ngây ngất trong ánh mắt và trong lòng mỗi anh em. Đầu đã bạc, chân đã mỏi, mắt đã mờ trí nhớ đã kém nhưng vẫn còn lại đây những ngày xưa thân ái, biết bao kỷ niệm buồn vui và biết bao tình huynh đệ chi binh. Còn đâu Bãi Tiên, bãi Ruồi, Dục Mỹ, Hòn Khô và còn đâu những đêm di hành chiến thuật ngắm trăng sao và dệt nhiều ước mơ cháy bỏng đời trai nơi giảng đường ….. Còn đâu ngàn cơn sóng biển ngàn năm xô đẩy công trình lâu đài vương quốc tương lai. Đặc biệt năm nay, Anh Đồng (An Xuyên- bây giờ là Cà Mau) đã 37 năm..., cũng vượt ngàn xa sông nước vùng đất Mũi về dự; và như một dự cảm cháy bỏng trong huyết quản nối liền tất cả Anh em 10 B72, cùng ngày này không hẹn mà đến – Anh em tại vùng IV (khoảng 20 anh em cùng hội ngộ) tại Phong Dinh, Vui nghẹn ngào trong cách biệt xa xăm.
Thật bất ngờ phải không các bạn, dù đã có liên lạc trước mời nhưng anh em không đi Sài Gòn được và để bây giờ…..Tâm tình trước hết cám ơn Trời Phật đã phù hộ cho Anh Em mình qua cơn binh lửa và giờ đây nhớ đến Ông Bà Tổ tiên, tất cả mọi ngừơi đã hy sinh vì tổ quốc. Một nén nhang trầm nghi ngút dâng lên Đấng tối cao , dâng cho đất nước, dâng cho anh em đã khuất và nhắc nhở anh em còn sống có mặt ngẩng cao đầu vẫn còn có một tình bạn thật cao quý và sâu thẳm trong lòng mỗi người. Tình huynh đệ chi binh.

Nếu nói lời cám ơn lần nữa, chắc Anh Hào và các bạn cho là bọn mình khách sáo câu nệ hình thức. Nhưng Anh Hòa và các bạn ơi. Bọn mình vẫn cho là cần phải nhắc lại vì Anh em mình có người sẽ không hiểu và cho rằng vật chất là do trên Trời rất xuống, không phải do mồ hôi nước mắt của Anh em mình và nhiều khi Anh em mình lại cho rằng bọn mình ở đây ỷ lại và trông chờ các bạn. Thực là một đóng góp rất nhỏ nhưng quý báu của của Anh em mình là tình đồng môn của 10 B72 và bằng hữu.
Sau hết cám ơn Các huynh Trưởng khóa 1/72, 9 B, 9C và các bạn bè nhất là Phu nhân Tuấn Râu giúp cho Anh em một hội ngộ Tất niên rất ý nghĩa.
Chúc Anh Hòa, Anh Vĩnh Long, Anh Tùng, Anh Hào và gia đình cùng với tất cả anh em 10B/72, Hội Đồng Đế được Ơn Trên ban cho một năm Dần mạnh như Cọp, Vờn như Hổ, Dũng mãnh như Sư Tử mọi sự như ý trong an lành.

HÀ TIẾN ĐẠT