Wednesday, April 14, 2010

SVSQ Dương Văn Lệ và SVSQ Lê Thanh Tài / Bải Tiên THSQ/QLVNCH


Tình cờ tôi biết được website của khoá mình rất mừng và xúc động khi đọc và nhìn lại những gì của một thời oai hùng đã qua.

Tôi xin tự giới thiệu, SVSQ Lê Thanh Tài, khoá 10B/72, giai đoạn 1 ở TTHL/ Quang Trung thuộc Liên đoàn A tiểu đoàn Lê Lọi, ở trường HSQ Đồng Đế thuộc tiểu đoàn 12 đại đội 768, ra trường về tiểu khu Long An.

Sau ngày 30/4/75 bị cãi tạo hơn 3 năm ở Katum, Long giao, Long khánh,Hóc môn...

Tiện đây tôi xin được bổ túc phần cán bộ cơ hữu của khoá là: cán bộ đại đội trưởng ĐĐ768 là trung úy Nguyễn văn Hảo (tôi nhớ rất rỏ vì tôi ở ĐĐ đó).

Tôi gởi anh Hoà 2 tấm ảnh để làm tài liệu.

1. SVSQ Dương văn Lệ và Lê thanh Tài ở Bãi Tiên.

2. Cổng trường Hạ Sĩ Quan QLVNCH có bức tượng đồng đen người chiến sĩ VNCH phía trước.

Kính Chào,

PS: Tôi hiện định cư ở tiểu bang Maryland.

Lê Thanh Tài SVSQ 10B72


Tuesday, February 2, 2010

Tất Niên 10B72 / 3.2.2010





Trước hết đại diện cho anh em 10 B 72 cám ơn các bạn hội Đồng Đế và riêng các bạn Vĩnh Long, Nguyễn Thanh Tùng, Nguyễn Phú Hào, Phạm Hòa, và bạn Vũ Đình Hải (về ăn Tết) đã cùng chia sẻ chung vui với Anh em phe ta ngày 20/10/2010 tại Sài Gòn và Phong Dinh (Cần Thơ).
Không nói với nhau được bằng lời hoa mỹ và chỉ là những tình cảm bạn bè ngây ngất trong ánh mắt và trong lòng mỗi anh em. Đầu đã bạc, chân đã mỏi, mắt đã mờ trí nhớ đã kém nhưng vẫn còn lại đây những ngày xưa thân ái, biết bao kỷ niệm buồn vui và biết bao tình huynh đệ chi binh. Còn đâu Bãi Tiên, bãi Ruồi, Dục Mỹ, Hòn Khô và còn đâu những đêm di hành chiến thuật ngắm trăng sao và dệt nhiều ước mơ cháy bỏng đời trai nơi giảng đường ….. Còn đâu ngàn cơn sóng biển ngàn năm xô đẩy công trình lâu đài vương quốc tương lai. Đặc biệt năm nay, Anh Đồng (An Xuyên- bây giờ là Cà Mau) đã 37 năm..., cũng vượt ngàn xa sông nước vùng đất Mũi về dự; và như một dự cảm cháy bỏng trong huyết quản nối liền tất cả Anh em 10 B72, cùng ngày này không hẹn mà đến – Anh em tại vùng IV (khoảng 20 anh em cùng hội ngộ) tại Phong Dinh, Vui nghẹn ngào trong cách biệt xa xăm.
Thật bất ngờ phải không các bạn, dù đã có liên lạc trước mời nhưng anh em không đi Sài Gòn được và để bây giờ…..Tâm tình trước hết cám ơn Trời Phật đã phù hộ cho Anh Em mình qua cơn binh lửa và giờ đây nhớ đến Ông Bà Tổ tiên, tất cả mọi ngừơi đã hy sinh vì tổ quốc. Một nén nhang trầm nghi ngút dâng lên Đấng tối cao , dâng cho đất nước, dâng cho anh em đã khuất và nhắc nhở anh em còn sống có mặt ngẩng cao đầu vẫn còn có một tình bạn thật cao quý và sâu thẳm trong lòng mỗi người. Tình huynh đệ chi binh.

Nếu nói lời cám ơn lần nữa, chắc Anh Hào và các bạn cho là bọn mình khách sáo câu nệ hình thức. Nhưng Anh Hòa và các bạn ơi. Bọn mình vẫn cho là cần phải nhắc lại vì Anh em mình có người sẽ không hiểu và cho rằng vật chất là do trên Trời rất xuống, không phải do mồ hôi nước mắt của Anh em mình và nhiều khi Anh em mình lại cho rằng bọn mình ở đây ỷ lại và trông chờ các bạn. Thực là một đóng góp rất nhỏ nhưng quý báu của của Anh em mình là tình đồng môn của 10 B72 và bằng hữu.
Sau hết cám ơn Các huynh Trưởng khóa 1/72, 9 B, 9C và các bạn bè nhất là Phu nhân Tuấn Râu giúp cho Anh em một hội ngộ Tất niên rất ý nghĩa.
Chúc Anh Hòa, Anh Vĩnh Long, Anh Tùng, Anh Hào và gia đình cùng với tất cả anh em 10B/72, Hội Đồng Đế được Ơn Trên ban cho một năm Dần mạnh như Cọp, Vờn như Hổ, Dũng mãnh như Sư Tử mọi sự như ý trong an lành.

HÀ TIẾN ĐẠT

Saturday, January 16, 2010

Chuyện Trọng Thủy Thời Nay


Cộng Đồng Hải Ngoại và Những Con Ong Trong Tay Áo

Đỗ Văn Phúc

Cuộc đấu tranh giữa các thế lực Dân chủ Tự do chống bạo quyền Mafia Cộng sản Việt Nam đã chuyển qua giai đoạn quyết liệt, khi hàng ngàn, vạn đồng bào trong nước đã ý thức vai trò của mình mà anh dũng đứng lên đòi hỏi quyền lợi rất chính đáng đã bị bạo quyền tước đoạt từ hàng chục năm qua. Hải ngọai đã và đang làm hết sức mình để hỗ trợ; mong ước cuộc cách mạng dân chủ sẽ sớm thành.

Nhưng đồng thời với sự bang giao ngày càng chặt chẽ giữa Hoa Kỳ và VC (mà chủ yếu là do quyền lợi kinh tế và chính trị của Hoa Kỳ đối đầu với hiểm họa Trung Cộng), chúng ta đã thấy gần đây những kẻ trở cờ, nội tuyến đã công khai xuất đầu lộ diện, thách thức người Việt Quốc Gia. Từ Quận Cam, San Jose, Massachusetts đến nhiều thành phố Tiểu bang khắp nước Mỹ. Hiện tượng này là tất yếu khi các cơ hội tốt đã đến với những tên gián điệp, tay sai, trở cờ… Chúng nó đâu mà nhiều thế? Sao trước đây thì im re, mà nay vung vít thế. Có những kẻ đã ra mặt, nhưng cũng không thiếu những người còn âm thầm như những loại sleeping cells theo thuật ngữ tình báo.

Có Phải Ai Vượt Thoát Khỏi VN Đều Là Tị Nạn Chính Trị Không?

Chúng ta nên phân tích đúng đắn, đánh giá lại để nhận diện những phần tử mà từ lâu tưởng là bạn; nhưng thực tế không hề là đồng minh đồng chí của chúng ta.

Vì mục tiêu đấu tranh, chúng ta thường tạo ra ảo tưởng rằng tất cả những người vượt thoát ra khỏi Việt Nam đều là tị nạn chính trị. Chính những thuyền nhận trong các trại tị nạn Thái Lan, Hồng Kông, Philippines cũng tìm mọi lý lẽ để chứng minh rằng họ là thành phần tị nạn chính trị để được các phái đoàn phỏng vấn các nước cho đi định cư. Những cộng đồng Việt Nam hải ngoại cũng đấu tranh quyết liệt để cứu vớt đồng bào mình ra khỏi các trại tị nạn, cho dù đa số trong trại Hongkong xuất phát từ miền Bắc mà có rất nhiều gắn bó với chế độ Cộng Sản (Tại Canada đã xảy ra trường hợp một tập thể tị nạn từ Hong Kong đã tổ chức văn nghệ đầy màu sắc CS).

Khi những Việt hốt hoảng tranh đạp nhau để thoát ra khỏi Việt Nam những ngày biến động trước sau 30 tháng 4, năm 1975, cũng như hàng vạn thuyền nhân trong suốt hơn hai thập niên mà đã tạo ra “Thảm trạng Biển Đông”; ngay cả trong các chương trình đoàn tụ, chúng ta hẳn phải nhìn ra sự phức tạp trong sự phân loại dựa trên yếu tố chính trị.

Ngoài những thành viên có nhận thức chính trị về một cuộc chiến ý thức hệ, thì có rất nhiều người lựa chọn ra đi là vì không thể sống trong cuộc sống ngột ngạt, đói khổ, mất nhà, mất phương tiện sinh tồn (những ngày cuối cuộc chiến, có những làng ngư dân ven biển bơi thuyền ra biển tránh bom đạn, và được tàu Mỹ bốc hết). Sự lựa chọn giữa chín phần chết, một phần sống chưa hẳn là dựa trên nhận thức chính trị, mà chỉ vì sinh kế. Vì thế, một khi họ nhìn thấy cơ hội có thể làm ăn, kiếm tiền; họ sẽ không ngần ngại quay trở lại. Nhưng chỉ để làm ăn chứ không phải trở về sinh sống hẳn, vì họ cũng biết cuộc sống ở ngoại quốc sung sướng, an toàn hơn nhiều.

Đã Đến Lúc Đen Trắng Dần Dà Phân Minh

Chúng ta vô cùng hãnh diện khi thấy đại đa số người Việt tị nạn đến Hoa Kỳ đã từ con số không, hai bàn tay trắng; mà nay có những thành công đáng kể. Có người thành công về tài chánh, trở nên những triệu phú với những cơ ngơi bề thế; Có người thành công về danh vọng, đỗ đạt, làm rạng danh dân Việt. Những người không may mắn bằng thì ít ra cũng nuôi dạy con cái nên người, vươn lên trong xã hội mới. Nói chung tuyệt đại đa số người Việt đang được xếp vào hàng trung lưu của nước Mỹ. Đó là do khả năng tiềm tàng của một dân tộc có truyền thống hiếu học, cần cù và có tinh thần thăng tiến. Nhưng cũng phải nhận một lợi thế là đất nước Hoa Kỳ là một xứ sở của cơ hội. Cơ hội được ban phát đồng đều cho mọi người mà không hề có sự phân biệt chủng tộc, màu da, ngôn ngữ…

Tuy thế, lòng ham muốn của con người là vô hạn. Có một muốn trăm, có trăm muốn vạn. Biết bao nhiêu nghệ sĩ, trí thức, văn giới đã nổi tiếng ở Hoa Kỳ vẫn chưa hài lòng với số lượng người ái mộ vài ngàn, vài chục ngàn, trăm ngàn. Họ mò về Việt Nam trình diễn, in bán sách, tham gia những hoạt động văn học, nghệ thuật do CS chủ xướng để trước hết kiếm thêm tiền, nhưng có lẽ mục đích chính là được thêm hàng triệu người biết đến. Họ quên rằng việc làm của họ trong giai đoạn dân tộc đang đấu tranh giữa Thiện và Ác; là một sự hà hơi tiếp sức cho cái Ác; ru ngủ, lèo lái tinh thần người dân quốc nội vào một thế thụ động, an hưởng, có cái nhìn lệch lạc về chính nghĩa và gian tà. Một người bạn văn của tôi đã dùng tên tuổi của mình để viết bài biện minh cho thầy tu Nhất Hạnh về những việc ông ta làm gần đây ở Việt Nam; cũng chính ông nhà văn này đã đưa sách của mình về VN in và phát hành sau khi lược bỏ những đoạn chống Cộng mà ông viết trước đây để lấy lòng cộng đồng tị nạn..

Chúng ta không trách cứ những người này. Về phương diện pháp luật, họ có quyền làm ăn, kiếm tiền, kiếm danh dù ở bất cứ nơi đâu, miễn là chánh đáng. Chỉ trên phương diện đạo đức, chính trị của những người Quốc gia chống Cộng, chúng ta buộc phải đánh giá họ nếu như việc làm của họ góp phần to điểm cho chế độ CS hay đi ngược lại công cuộc đấu tranh của chúng ta. Nhưng ngay trong anh em chúng ta, khi còn nằm trong bàn tay CS trong các trại tù, cũng đã có những người hân hoan lao động hăng say mỗi khi bọn cai tù nới lỏng một chút kiềm chế, khủng bố. Thì trách chi những người dân tầm thường không hề có một ý thức chính trị Quốc Cộng nào.

Gần đây, bọn đầu nậu đã tổ chức liên tiếp những chương trình văn nghệ với các nghệ sĩ từ Việt Nam qua. Làm đến đâu, bị cộng đồng phản đối đến đó. Và đa phần là chúng thất bại. Nhưng một khi còn có người sẵn sàng bỏ tiền mua vé đi xem, thì dù lời hay lỗ, bọn đầu nậu sẽ còn manh nha tổ chức tiếp. Và vì đây là một phần trong Nghị quyết 36, của Việt Cộng, chuyện lời lỗ đã được tính toán cả rồi. Trong công tác tuyên vận, Việt Cộng luôn luôn rất hậu hỉ. Chúng ta cũng không nên ngạc nhiên khi thấy những chương trình này cũng hấp dẫn được một số lượng khán giả đã bất chấp sự thuyết phục của Cộng Đồng về tính chất tuyên vận của các chương trình văn nghệ đó. Họ là ai? Nếu không phải là những người tị nạn kinh tế và một phần những người mới đến Hoa Kỳ theo các chương trình đoàn tụ, vợ chồng mới cưới… Hoặc họ là những người dễ tính, không có quan điểm chính trị; hoặc họ là những người sinh ra lớn lên trong chế độ CS, đã quá quen thuộc với lời ca tiếng nhạc trong xã hội CSVN.

Vấn đề đáng nói, và phải nói ở đây là những người đang đu dây hai hàng.

Họ là những người hăng hái tham gia vào các công tác của cộng đồng từ nhiều năm, đã tạo ra uy tín không những trong cộng đồng mà còn với các giới chức, doanh nghiệp Hoa Kỳ. Đùng một cái, người ta phát giác biết họ có những cơ sở làm ăn bề thế bên Việt Nam, có những quan hệ với nhiều giới chức cao cấp của CS. Có người từng hướng dẫn những lãnh tụ cao cấp của CS tham quan các doanh nghiệp địa phương hay tháp tùng trong các phái đoàn cao cấp Hoa Kỳ đến Việt Nam để làm môi giới. Có người đang từ một doanh gia bình thường, chủ một cơ sở nhỏ, tự nhiên phất lên có trong tay vài ba công ty lớn với doanh số phải đến hàng triệu, chục triệu đô la. Người dễ tính nhất cũng phải đặt câu hỏi về số tiền đầu tư kếch xù này. Liệu có phải là một cuộc rửa tiền cho bọn cán bộ CS tham nhũng không? Hay là tiền CS trả công trước cho những hoạt động khuynh đảo cộng đồng khi có điều kiện về sau? Về tuyên vận, ngoại giao, khủng bố, bọn CS có những ngân sách rất dồi dào.

Những người lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm sẽ không thể chấp thuận một giải thích nào về sự việc một người vừa làm ăn với địch, mà lại vừa tham gia những hoạt động có tính cách chống lại kẻ địch đó. Nhất là khi kẻ địch đó là Cộng sản Việt Nam, mà quá khứ cũng như hiện tại đã chứng minh sự kỳ thị, thù hận trong lòng họ đối với những người không theo họ. Ngay những người thân Cộng như Nguyễn Đình Hoan, Trần Trường (US), Trịnh Vĩnh Bình (Hoà Lan)… về VN đầu tư giúp CS xây dựng, mở mang kinh tế, giáo dục còn bị chúng cho vào tù, cướp đoạt tài sản. Thì việc những doanh gia hoạt động Cộng Đồng mà được yên ổn làm ăn lớn tại VN phải có những gì rất bí ẩn, nguy hiểm mà chúng ta cần tìm hiểu và cảnh giác

Chúng ta từng bị nội tuyến bởi Huỳnh Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ, Phạm Ngọc Thảo. Đó là những bài học phải thuộc.

Nõ thần có sức mạnh vạn năng đến đâu, thành Cổ Loa có kiên cố đến đâu; cũng không nguy hiểm bằng những lời đường mật mà Trọng Thủy rót bên tai nàng Mỵ Châu. Xin hãy luôn nhớ lời thần Kim Quy khi vua An Dương Vương – thua trận đang trên đường tị đào và bị địch đuổi riết - ngước mặt lên trời than thở cho sự suy vong.

“Kẻ thù đang ngồi sau lưng nhà ngươi đó!”.